Warning: ini_set() has been disabled for security reasons in /home/tattoovn/domains/tattoovn.com/public_html/index.php on line 12
Tattoo - Xam nghe thuat
Hỗ trợ trực tuyến

tadashi78vieTư vấn

tadashi78vieKinh doanh

                      $('#show_pic_ac_left').cycle({
                            fx:     'fade',
                            speed:  '50',
                            timeout: 5000,
                            next:   '#next_showpic_left',
                            prev:   '#prev_showpic_left'
                        });
                       
                    
Hit couter: 1744 / 2
Tin tức - Tin Tadashi tattoo
Khi tattoo chẳng những không còn là cú shock lớn trong nền văn hóa cộng đồng mà còn mang một cái gì đó rất nhân văn !

Mashimo - một chàng trai trẻ người Ý, có một quán ăn lớn ở ngã tư khu phố Tây ngày ngày hoạt động rất thành công, đã đến tìm gặp tôi và bày tỏ mong muốn tattoo một bức tranh về một cái gì đó rất Việt Nam . Ý tưởng tôi đưa ra là cô gái Huế trong tà áo dài và nón lá, chợ Bến Thành lất phất những cành mai . Mashi rất thích , và nói nhưng có vẻ gì đó thiếu thiếu khi anh cần hình ảnh gì đó " Việt Nam " hơn nữa. Phải cố gắng trao đổi rất lâu, vận dụng hết những ngôn ngữ của cơ thể, sau gần 2 tiếng múa may, Mashi mới diễn tả cho tôi hiểu được anh thích có thêm hình ảnh của một " chiếc xe có ba cái bánh " mà tôi mỉm cười là " xích lô"  .Tôi có nghe ông tôi kể khoảng những năm 1957, 1958, mỗi lần có việc đi đâu trong thành phố, những người lớn thường khuyên  không nên dùng phương tiện xích lô đạp. Lý do họ nêu rất đơn giản: ngồi xe xích lô đạp là bóc lột sức lực của người lao động, là không xứng đáng với công dân của thời đại mới: lao động và không bóc lột. Nghe lời khuyên, nhiều người đã rất ít khi dám ngồi lên xe xích lô. Đúng là nếu đã một lần nhìn thấy những người đạp xe xích lô trong thời bao cấp vừa thở hổn hển vừa đạp xe lên dốc, thì khỏi cần ai khuyên, bạn cũng cảm thấy thật áy náy khi phải làm khách trên những chiếc xe nghèo ấy.

hinh xam xich loSau này, khi ở  nhiều đô thị lớn, xe Honda ôm đã chiếm “thị phần” của xích lô đạp một cách đáng lo ngại. Thêm nữa, như ở TP.HCM, người ta còn quy định cho xích lô đạp chỉ được chạy những con phố nào, và không được chạy những con phố nào. Người đạp xích lô đã khổ càng thêm khổ.

Bằng thứ tiếng Anh lơ lớ tiếng Ý và một chút tiếng Việt đã học được, Mashi bày tỏ, 2 năm trước đây, trong một dịp đến thăm kinh thành Huế, đã thật cảm động khi được tham dự một  festival mà người Huế hay gọi là “phẹc-ti-vồ” giữa những “hội xích lô” ba miền Nam – Trung – Bắc. Lần đầu tiên, giới xích lô đạp Huế – Sài Gòn – Hà Nội đã gặp nhau tay bắt mặt mừng trong một lễ hội dành riêng cho ngành nghề mình. Một lễ hội đặc biệt của người lao động chân tay. Đầy tự hào, không một chút mặc cảm. Hơn 300 chiếc xích lô mang kiểu dáng khác nhau của ba miền Nam – Trung- Bắc đã diễu hành tuyệt đẹp khắp kinh thành Huế, và đã được hàng vạn người xem nhiệt liệt đón chào.. Sau khi được nghe những câu chuyện cảm động xoay quanh cuộc đời những người lao động từ lâu gắn bó và xem chiếc xích lô như người bạn thân, rất thân, những người  gồng lưng lên đạp, đưa người khách của mình đi quảng đường tới chục cây số để nhận lấy số tiền thù lao chỉ bằng tô phở thường thường. Người đạp xe đúng là đã bán sức lao động với cái giá quá bèo…. Mashi nói, anh thật sự khâm phục tính cần cù, chịu thương chịu khó – một đức tính tốt  những người lao động nghèo và của dân tộc Việt Nam đáng được truyền từ đời này qua đời khác … Nói ra mong muốn được xăm hình chiếc xích lô lên lưng này để khi trở về nước, những lúc lao động vất vả mà nóng nực đến mức phải cởi bỏ áo ngoài, để nhắc mình và những người bạn Ý noi theo tấm gương cần cù của dân tộc Việt Nam và cũng là cách nhanh nhất đưa xích lô Việt Nam ra thế giới.

Chưa dừng lại ở đó, Mashi bày tỏ, có một chuyến đến thăm Sapa, anh đã nhìn thấy cái gì rất dài và rất xanh, được chia ra làm nhiều bậc, có những con người mặc những chiếc áo màu tối đang lom khom trên đó. Phải vất vả lắm tôi mới nghĩ ra được là ruộng bậc thang. Không còn gì phấn khích hơn khi được hiểu đúng ý, Mashi reo lên mừng rỡ.

Gom tất cả lại, tôi có một nhiệm vụ phải hoàn thành là vẽ lên  người chàng trai Ý yêu Việt Nam này một bức tranh lột tả được hết những tinh túy và đức tính tốt đẹp nhất của dân tộc Việt Nam. Là một bản nhạc được xướng lên nhịp nhàng với những nốt nhạc mang cung bậc ” Việt Nam ” nhất trong thời gian rất ngắn. Vì tuần sau Mashi phải trở lại Ý rồi, để bàn bạc về một kế hoạch phát triển sự nghiệp ở Việt Nam, đất nước mà anh đã trót yêu trong một lần đến đây du lịch. Và anh muốn những người bạn và những người trong gia đình anh nhìn thấy bức tranh này, như thêm lời để thuyết phục và bày tỏ lòng yêu mến Việt Nam của anh với gia đình và bè bạn – những người anh yêu mến.  

Mashi nói, anh đã mong muốn điều này từ lâu, ngày ngày anh đã bỏ rất nhiều thời gian để lang thang trên mạng và hỏi thăm nhiều người để tìm được một nơi uy tín, tin tưởng để bày tỏ nguyện vọng của mình mong muốn được giúp đỡ. Anh không muốn làm ở nước mình, vì chỉ có những người Việt Nam mới hiểu rõ và lột tả được hết những gì thuộc về Việt Nam và khi tìm được chỗ của chúng tôi, anh đã hết sức vui mừng vì sau khi dò hỏi, tìm đến nhiều chỗ trong thời gian dài thì anh thấy đây là nơi anh có thể tin tưởng và gởi gấm được. Rất phấn khởi, nhưng cũng rất lo, vì không thể khiến cho một người như Mashi thất vọng, mặc dù lòng yêu nước  chúng tôi có thừa.

Và hôm qua, ngày 15/10/2009 khi hoàn thành xong một phần của bức tranh, chiếc xích lô và cô gái Huế thướt tha trong tà áo dài và nón lá. Ra về trong nụ cười hài lòng hẹn mai quay lại để thực hiện tiếp Mashi đùa : ” Tôi còn có một ước muốn là được lấy một cô gái Việt Nam làm vợ ! “

Bookmark and Share